KHÔNG THỂ YÊU NHƯ LÚC ĐẦU
Trước giờ mình rất thắc mắc điều này, tại sao những người yêu nhau, đến một giai đoạn nhất định, có thể là giai đoạn bắt đầu có nhiều sự quan tâm mới nên hững hờ nhau một tí thường hay chất vấn người kia để củng cố vết nứt, đại như:
Anh còn yêu em như lúc đầu không?
Hay
Em còn yêu anh như lúc đầu không?
Có người còn dỗi hơn, trách thẳng vào những vết nứt không chấp nhận ấy rằng khi người ta chẳng thể hồ hởi hay vui sướng như lúc đầu thì thứ tình yêu đang nối kết giữa cả hai chẳng còn là thứ cần thiết nữa.
Dạo nọ, thương thương hỏi mình: Còn yêu như lúc đầu không?
Mình liền trả lời ngay, chẳng mảy may suy nghĩ: Tất nhiên, một trăm phần trăm không thể như lúc đầu được.
Tất nhiên sau đó là hàng ngàn câu hỏi tại sao.
Thật ra câu trả lời rất đơn giản: Lúc mới yêu, lúc gặp mặt, lúc mới bắt đầu mối quan hệ, người ta yêu những thứ tốt đẹp và dễ thương trước. Cùng nhau đi một đoạn đường dài có nhiều thứ hơn: Tật xấu, dỗi hờn, mâu thuẫn. Thế nên nếu vẫn còn yêu, đó hẳn là thứ tình cảm nhiều hơn lúc đầu gấp hai, gấp ba thậm chí gấp nhiều lần. Vì phải yêu cả những điều tốt và điều xấu. Thế nên, đừng đòi hỏi đối tác thương thương của mình những yêu cầu vô nghĩa như lúc nào cũng yêu như ngày đầu gặp mặt. Vì thế, có khi thì cả hai đã hai ngả vì chỉ yêu thứ tốt, có chấp nhận được những khuyết điểm của nhau đâu, có trân trọng những kỉ nghiệm và trải nghiệm đã kén tạo đâu.
Sau khi mình viết những dòng này, hẳn lại viết một chiếc email xinh gửi cho đối tác thương thương, để nói rõ rằng: Vẫn yêu, nhưng yêu nhiều hơn lúc đầu nhiều xíu. Và cách yêu cũng đã nhiều hình thái hơn rồi đó nhen.
